Trăm năm khép lại

Em xòe bàn tay như năm cánh hoa nhỏ
Con bướm vàng vẫy cánh khẽ bay xa…
Gió cứ kể hoài một câu truyện đã qua
Thuở trăm năm có khi nào trở lại…
Sóng giận điều gì mà cứ xô bờ mãi?
Cung đàn xưa đã đứt phím tơ hồng.
Con nhện giăng tơ…
…con xít lội sông…
Còn đâu nữa má hồng thời con gái?
Nước mắt chảy xuôi, xin đừng đọng lại…
Ngậm ngùi chi trên môi nhạt màu son?
Điều mặn chát muôn năm nữa vẫn còn
Xin trăm năm thêm một lần nhung lụa…

Em xòe bàn tay đợi mãi trong mưa
Trời mùa này hay nắng mưa bất chợt
Nỗi niềm bể dâu nào có ai biết trước
Thoáng chớp mi, con sáo đã sổ lồng…

Bươm bướm vàng theo gió lạc ra sông
Bay chấp chới…
rồi vỡ òa theo sóng…

Người con gái úp mặt khóc mây trôi
Con nhện giăng tơ…
…con sáo sổ lồng…
Mùa khép trọn giấc mộng thuở trăm năm…

Bạn ơi, mình cần bạn giúp 🙂

Nếu bạn cảm thấy siêu rảnh và có ý muốn giúp mình, thì mình có việc cần nhờ bạn. Tìm hiểu thêm →

Bài viết này có giúp ích cho bạn không?

Bấm sao để đánh giá nha!

Average rating 0 / 5. Vote count: 0

Hãy là người đầu tiên đánh giá bài này

Nếu bạn thấy bài viết có ích

Hãy cho bạn bè bạn cùng đọc với

Có phải bạn thấy bài viết có một hiểu sai rất cơ bản đúng không?

Vậy chúng ta đều là những thầy bói xem voi 🙂

Khi sự hiểu lầm xảy ra, lỗi không phải ở cả hai, mà ai cũng chỉ thấy lỗi là ở người kia. Hãy cho mình biết lý do bạn không đồng ý với tiền đề của mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *